Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013
In:
Dyarry
,
Khi mùa về
,
Suy ngẫm
THÁNG 3... CHO NHỮNG XÚC CẢM KHÔNG GỌI THÀNH TÊN
Chiều qua thay avatar cho tháng 3 bằng một chùm hoa trắng. Cô bạn tôi vừa quen trên facebook comment ngay: "Cậu yêu tháng 3 sao?". Bất giác giật mình, vốn dĩ tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đặt ra câu hỏi hay trả lời liệu tôi có yêu tháng 3 không, bởi thế thay vì nói thẳng vào vấn đề tôi vu vơ bảo: "Tháng 3 đẹp mà cậu"
.
Tháng 3. Phố ngày nắng, giọt nắng cuối xuân không gay gắt mà dịu nhẹ như chính tính cách của tôi. Bình yên!
Mùa đi ngang phố! Khi những giọt nắng cuối cùng còn sót lại, len lỏi giữa sự hối hả của phố. Ngày nắng tắt rất nhanh, những giọt mưa kéo về giăng kín, vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình...
tôi yêu mưa...thích những lần lang thang một mình dưới màn mưa, để mặc cho hạt mưa tát vào mặt. Rát!tôi ghét nắng, ghét cái cảm giác bị ánh nắng chiếu vào người...tôi thích một nơi yên tĩnh, không ồn ào, để mặc sức suy nghĩ, mặc sức thả hồn vào những sở thích không-giống-ai, để bình yên giữa những bộn bề cuộc sống. tôi h thích vị đắng chát của cafe...thích Trịnh. Và dĩ nhiên anh thích một mình lang thang phố đêm...
Mọi người nói tôi đa tình, tôi chỉ cười nhạt. Cũng phải thôi, một khi đã vướng vào hai chữ “đa tình”, mọi lời giải thích đều bị cho là ngụy biện. Tốt hơn hết là im lặng. “Ở đời được mấy ai đa tình đâu, người ta nói mình đa tình là đang khen mình đấy chứ.”
Một mình lang thang trên phố, bất chợt anh nghe lại một khúc Trịnh ca, nơi góc cafe lộng gió, chợt thấy lòng buốt giá, tôi vẫn ngồi đó, góc quán quen luôn dành cho 2 người, nhưng giờ tôi chỉ một mình. Trầm tư! Cuộc tình bỗng chốc như một đóa hoa thủy tinh rơi xuống đất...Vỡ tan! tôi vội vàng nhặt lấy từng mảnh vỡ...
Nhói lòng.
.
Mùa đi ngang phố! Khi những giọt nắng cuối cùng còn sót lại, len lỏi giữa sự hối hả của phố. Ngày nắng tắt rất nhanh, những giọt mưa kéo về giăng kín, vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình...
tôi yêu mưa...thích những lần lang thang một mình dưới màn mưa, để mặc cho hạt mưa tát vào mặt. Rát!tôi ghét nắng, ghét cái cảm giác bị ánh nắng chiếu vào người...tôi thích một nơi yên tĩnh, không ồn ào, để mặc sức suy nghĩ, mặc sức thả hồn vào những sở thích không-giống-ai, để bình yên giữa những bộn bề cuộc sống. tôi h thích vị đắng chát của cafe...thích Trịnh. Và dĩ nhiên anh thích một mình lang thang phố đêm...
Mọi người nói tôi đa tình, tôi chỉ cười nhạt. Cũng phải thôi, một khi đã vướng vào hai chữ “đa tình”, mọi lời giải thích đều bị cho là ngụy biện. Tốt hơn hết là im lặng. “Ở đời được mấy ai đa tình đâu, người ta nói mình đa tình là đang khen mình đấy chứ.”
Một mình lang thang trên phố, bất chợt anh nghe lại một khúc Trịnh ca, nơi góc cafe lộng gió, chợt thấy lòng buốt giá, tôi vẫn ngồi đó, góc quán quen luôn dành cho 2 người, nhưng giờ tôi chỉ một mình. Trầm tư! Cuộc tình bỗng chốc như một đóa hoa thủy tinh rơi xuống đất...Vỡ tan! tôi vội vàng nhặt lấy từng mảnh vỡ...
Nhói lòng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)





1 nhận xét:
Đăng nhận xét