Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013
Để Anh kể Em nghe
Hà nội những ngày mưa dài lắm
Anh cô đơn lạc lõng trên con đường vắng
Nghiêng ngả lối về , nghiêng ngả cơn mê
Anh nhớ những ngày mưa có Em gần kề
Mình nắm tay nhau trú bên mái hiên nhà đầu ngõ
Em nép vào vai Anh thì thầm những câu chuyện to nhỏ
Tiếng mưa rào tháng Năm như những bản tình ca
Nhưng cuộc đời dài rộng lắm Em à
Mùa mưa này chỉ còn mình Anh đứng dưới mái hiên ấy
Tiếng mưa nhói lòng Anh nghe đau thương biết mấy
Mất Em rồi, Anh mưa ướt cả một trái tim …
Và rồi mỗi ngày mưa, Anh lại mải miết đi tìm
Đâu mất rồi tiếng yêu thương hòa tiếng mưa như ngày đó
Đâu mất rồi nụ hôn vội dưới mái hiên đầy gió
Anh đã chẳng còn gì để giữ , để có – phải không em ?
Để những ngày mưa sẽ trở thành kỉ niệm cũ mèm
Để nỗi nhớ em sẽ là kí ức nhòe theo năm tháng
Để tình yêu của anh sẽ hòa vào dĩ vãng
Để chuyện của chúng mình – sẽ chỉ là chuyện xưa …
Để Anh kể Em nghe
Hà nội những ngày mưa dài lắm
Anh cô đơn lạc lõng trên con đường vắng
Nghiêng ngả lối về , nghiêng ngả cơn mê
Anh nhớ những ngày mưa có Em gần kề
Mình nắm tay nhau trú bên mái hiên nhà đầu ngõ
Em nép vào vai Anh thì thầm những câu chuyện to nhỏ
Tiếng mưa rào tháng Năm như những bản tình ca
Nhưng cuộc đời dài rộng lắm Em à
Mùa mưa này chỉ còn mình Anh đứng dưới mái hiên ấy
Tiếng mưa nhói lòng Anh nghe đau thương biết mấy
Mất Em rồi, Anh mưa ướt cả một trái tim …
Và rồi mỗi ngày mưa, Anh lại mải miết đi tìm
Đâu mất rồi tiếng yêu thương hòa tiếng mưa như ngày đó
Đâu mất rồi nụ hôn vội dưới mái hiên đầy gió
Anh đã chẳng còn gì để giữ , để có – phải không em ?
Để những ngày mưa sẽ trở thành kỉ niệm cũ mèm
Để nỗi nhớ em sẽ là kí ức nhòe theo năm tháng
Để tình yêu của anh sẽ hòa vào dĩ vãng
Để chuyện của chúng mình – sẽ chỉ là chuyện xưa …
Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013
Tôi chỉ có mình tôi
| Tôi chỉ có mình tôi Ở cũng vậy mà đi cũng vậy Bỗng một ngày nào đấy Tôi mặc kệ đời, đời cũng chẳng cần tôi Tôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi Ðến cũng được mà đi cũng được Sống trên đời ai biết trước Bởi có khi thua được cũng bằng nhau Tôi một mình, có nhiều ít gì đâu Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ Vậy thôi là cũng đủ Cười khóc, buồn vui cho một kiếp người Tôi một mình mê mải rong chơi Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng Giọt nước mắt nào mằn mặn Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồng |
Tôi một mình ngơ ngẩn số không Chỉ muốn một mai cựa mình tỉnh giấc Làm một điều gì nhỏ nhặt Số không vu vơ thành có nghĩa cho đời Tôi một mình và chỉ một mình tôi Ðời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá Muốn được là tất cả Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòng Tôi một mình ngơ ngác có và không Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có Nên suốt đời lọ mọ Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơ Tôi một mình nên cặm cụi làm thơ Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên . |





