Luân Nguyễn's

Pages

Blog Archive

  • ▼  2013 (11)
    • ▼  tháng 8 (2)
      • sss
      • tản mạn tháng 8
    • ►  tháng 7 (4)
      • Sẽ có một ngày em chẳng còn yêu tôi Chẳng ngược ph...
      • Sẽ có một ngày em chẳng còn yêu tôi Chẳng ngược ph...
      • Sẽ có một ngày em chẳng còn yêu tôi Chẳng ngược ph...
      • Sẽ có một ngày em chẳng còn yêu tôi Chẳng ngược ph...
    • ►  tháng 5 (2)
      • Để Anh kể Em nghe Hà nội những ngày mưa dài lắm An...
      • Để Anh kể Em nghe Hà nội những ngày mưa dài lắm ...
    • ►  tháng 3 (2)
      • Tôi chỉ có mình tôi
      • THÁNG 3... CHO NHỮNG XÚC CẢM KHÔNG GỌI THÀNH TÊN
    • ►  tháng 1 (1)
      • ABOUT ME !

Blogroll


  • 1
  • 2
  • 3

Followers

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

sss

Lại thêm 1 dấu chấm nữa......rõ hơn, dứt khoát hơn! Ngoài kia từng giọt cafe vẫn rơi, thầm ước được là giọt cafe ấy, nhỏ giọt, rơi xuống, tan ra.......đừng quên gió, gió làm cafe rơi nhanh hơn.....làm cafe tan nhanh hơn.... Hôm nay chuột lại chầm chậm chạy trên bảng trắng, chạy để mang theo nhưng nỗi niềm, mỗi ngày đều mang mà sao vẫn còn nhiều đến thế, giàu rồi, giàu to rồi.......vì thế, hãy để nó mang đi nhé, được ngần nào, tốt ngần ấy....!! Có tiếng mưa rơi, giọt mưa vô hình, giọt mưa đủ mặn để làm xót xa nhưng lại không đủ để xóa đi sự vô vị......cần điều gì hơn thế nữa, đợi đến khi khoác lên mình chiếc chăn cuối ngày, để nhắm mắt, để cafe kéo vào màn đêm ấy và không nghĩ, không buồn nữa..... Rồi sẽ mưa hay sẽ nắng............................? Cảm giác ấy lại ùa về, khi đứng trước 1 không gian bao la, ngồi, đờ đẫn, mặc mọi ánh nhìn, mặc thời gian, mặc gió, mặc cho cuộc sống vẫn nhảy múa trước mắt, nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, cứ lặng yên như thế......ngẫm nghĩ vẩn vơ, mất 1 chút thời gian để mua 1 khoảnh khắc yên bình. Đáng giá! Lại 1 cái kết không hậu.........câu chuyện đến giờ sao buồn quá, nghĩ lại đã không làm đúng cách, không chọn lựa sáng suốt, tự chuốc ưu phiền, tự khoác lên người 1 màu ảm đạm..........muốn gấp lại, muốn giở thật nhanh các trang sách, nhưng không được, qui tắc không cho, can đảm không có.......bất lực! Mưa nhé, khó đấy , cố sẽ được, nhưng không muốn..........Mưa rơi nhưng lại đọng lại nơi đó, không mất đi được, rồi 1 ngày bốc hơi, 1 ngày ngưng tụ, 1 ngày thăng hoa và nhiều ngày rơi xuống......lúc ấy còn có thể cố nữa không? Vậy nắng đi, nắng sáng sủa, tươi mới, nắng nghị lực, nắng mạnh mẽ. Cũng không xong, giả tạo quá, quãng đường còn dài, còn cần nhiều cái nắng giả tạo ấy, nên tiết kiệm để dùng dần...... Thêm 1 dấu chấm nữa cho lựa chọn lần này. Hôm nay mới phát hiện ra 1 điều, trước đến giờ bàn tay ấy vẫn cố với, càng với càng xa, xa dần, xa dần, đến bây giờ, trong không gian mịt mờ ấy, mắt nhìn không rõ, tai nghe không thông, mệt mỏi, mới nhận ra tay mình thật nhỏ bé, quá nhỏ để với được, để giữ được, để nắm chặt lại.......không bảo vệ được điều quí giá, không còn những bí mật...........cạn kiệt niềm tin, cạn kiệt hi vọng Ước được là ngày mai, đừng là hôm nay, càng không phải hôm qua, dẫu mù mịt, dẫu không phải gram xanh ưa thích, nhưng hãy là ngày mai, hãy là đoạn kết, sợ chờ đợi, sợ nghe tiếng thời gian chạy trong đầu....... Dừng chưa.......mệt chưa...............nhẹ nhàng chưa? Chiếc bóng đổ trên tấm gương trần, rõ ràng rất nhẹ mà lại rất nặng, vậy là vẫn còn đó, vẫn chưa thoát ra khỏi mê cung.... Hay là cũng vỡ, vỡ đi rồi tan ra, giống như ước mơ ngày ấy, cũng đã rất kiên cường nhưng kết quả vẫn chẳng khác gì....giá mà được như thế, tiếc rằng quá trớ trêu, ước mơ thì cố giữ mà vẫn vỡ, còn hiện thực cố để vỡ thì .................vậy đấy! Chấm dứt ở đây nhé, hay vẫn cố chấp để đợi đến ngày ấy, đợi đến khi nhìn thấy giàn hoa tung bay trong gió, thấy nụ cười hòa với nắng, thấy vạt trắng buộc chặt tay thì mới thôi. Mà kệ đi, sao cũng được, dẫu sao giờ cũng chẳng còn sức mà lựa chọn........ Càng lớn càng thấy ngày xưa thật nực cườiCàng lớn càng thấy những ước mơ quá khứ quả ngu ngốcCàng lớn càng thấy mình đã hi vọng quá nhiều.....................................thấy thất vọng ngày hôm nay vẫn chưa phải là điểm cuối.........................thấy buồn hơn.............mệt mỏi hơn.........................và mong ngày mai đến nhanh hơn......Càng lớn càng thấy....................ngày xưa, nơi ấy, lúc ấy.......chính là quãng thời gian đẹp nhất! Vậy là mặt trời dần khuất dạng, bóng tối bắt đầu buông mình, lan tỏa đến tất cả mọi nơi.... Bóng tối mạnh mẽ, bí ẩn,lạnh lùng và cô độc. Trong ánh sáng, mọi thứ quá rõ ràng, nên đôi khi, ta phải giấu đi một phần con người. Còn trong bóng tối, ta ko cần phải che giấu điều gì cả. Ta sống với con người thật của ta, có thể nắng, có thể mưa, ko bị ai đánh giá, bình phẩm. Trong bóng tối ta hay cảm thấy cô đơn. Nhưng với những người đã từng phải gặm nhấm nỗi đau tình yêu, thì sự cô đơn của bóng tối thật nhẹ nhàng và thoải mái................... Ta biết đêm nay.........bóng tối lại về........giọt cafe lại rơi....những kẻ cô độc, những kẻ lang thang..... Ta, gió, và bóng tối.................như vậy nhé!! Date: 10/08/2023 - Blog's
Người đăng: Unknown vào lúc 14:33 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook

tản mạn tháng 8

Lại thêm 1 dấu chấm nữa......rõ hơn, dứt khoát hơn! Ngoài kia từng giọt cafe vẫn rơi, thầm ước được là giọt cafe ấy, nhỏ giọt, rơi xuống, tan ra.......đừng quên gió, gió làm cafe rơi nhanh hơn.....làm cafe tan nhanh hơn.... Hôm nay chuột lại chầm chậm chạy trên bảng trắng, chạy để mang theo nhưng nỗi niềm, mỗi ngày đều mang mà sao vẫn còn nhiều đến thế, giàu rồi, giàu to rồi.......vì thế, hãy để nó mang đi nhé, được ngần nào, tốt ngần ấy....!! Có tiếng mưa rơi, giọt mưa vô hình, giọt mưa đủ mặn để làm xót xa nhưng lại không đủ để xóa đi sự vô vị......cần điều gì hơn thế nữa, đợi đến khi khoác lên mình chiếc chăn cuối ngày, để nhắm mắt, để cafe kéo vào màn đêm ấy và không nghĩ, không buồn nữa..... Rồi sẽ mưa hay sẽ nắng............................? Cảm giác ấy lại ùa về, khi đứng trước 1 không gian bao la, ngồi, đờ đẫn, mặc mọi ánh nhìn, mặc thời gian, mặc gió, mặc cho cuộc sống vẫn nhảy múa trước mắt, nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, cứ lặng yên như thế......ngẫm nghĩ vẩn vơ, mất 1 chút thời gian để mua 1 khoảnh khắc yên bình. Đáng giá! Lại 1 cái kết không hậu.........câu chuyện đến giờ sao buồn quá, nghĩ lại đã không làm đúng cách, không chọn lựa sáng suốt, tự chuốc ưu phiền, tự khoác lên người 1 màu ảm đạm..........muốn gấp lại, muốn giở thật nhanh các trang sách, nhưng không được, qui tắc không cho, can đảm không có.......bất lực! Mưa nhé, khó đấy , cố sẽ được, nhưng không muốn..........Mưa rơi nhưng lại đọng lại nơi đó, không mất đi được, rồi 1 ngày bốc hơi, 1 ngày ngưng tụ, 1 ngày thăng hoa và nhiều ngày rơi xuống......lúc ấy còn có thể cố nữa không? Vậy nắng đi, nắng sáng sủa, tươi mới, nắng nghị lực, nắng mạnh mẽ. Cũng không xong, giả tạo quá, quãng đường còn dài, còn cần nhiều cái nắng giả tạo ấy, nên tiết kiệm để dùng dần...... Thêm 1 dấu chấm nữa cho lựa chọn lần này. Hôm nay mới phát hiện ra 1 điều, trước đến giờ bàn tay ấy vẫn cố với, càng với càng xa, xa dần, xa dần, đến bây giờ, trong không gian mịt mờ ấy, mắt nhìn không rõ, tai nghe không thông, mệt mỏi, mới nhận ra tay mình thật nhỏ bé, quá nhỏ để với được, để giữ được, để nắm chặt lại.......không bảo vệ được điều quí giá, không còn những bí mật...........cạn kiệt niềm tin, cạn kiệt hi vọng Ước được là ngày mai, đừng là hôm nay, càng không phải hôm qua, dẫu mù mịt, dẫu không phải gram xanh ưa thích, nhưng hãy là ngày mai, hãy là đoạn kết, sợ chờ đợi, sợ nghe tiếng thời gian chạy trong đầu....... Dừng chưa.......mệt chưa...............nhẹ nhàng chưa? Chiếc bóng đổ trên tấm gương trần, rõ ràng rất nhẹ mà lại rất nặng, vậy là vẫn còn đó, vẫn chưa thoát ra khỏi mê cung.... Hay là cũng vỡ, vỡ đi rồi tan ra, giống như ước mơ ngày ấy, cũng đã rất kiên cường nhưng kết quả vẫn chẳng khác gì....giá mà được như thế, tiếc rằng quá trớ trêu, ước mơ thì cố giữ mà vẫn vỡ, còn hiện thực cố để vỡ thì .................vậy đấy! Chấm dứt ở đây nhé, hay vẫn cố chấp để đợi đến ngày ấy, đợi đến khi nhìn thấy giàn hoa tung bay trong gió, thấy nụ cười hòa với nắng, thấy vạt trắng buộc chặt tay thì mới thôi. Mà kệ đi, sao cũng được, dẫu sao giờ cũng chẳng còn sức mà lựa chọn........ Càng lớn càng thấy ngày xưa thật nực cườiCàng lớn càng thấy những ước mơ quá khứ quả ngu ngốcCàng lớn càng thấy mình đã hi vọng quá nhiều.....................................thấy thất vọng ngày hôm nay vẫn chưa phải là điểm cuối.........................thấy buồn hơn.............mệt mỏi hơn.........................và mong ngày mai đến nhanh hơn......Càng lớn càng thấy....................ngày xưa, nơi ấy, lúc ấy.......chính là quãng thời gian đẹp nhất! Vậy là mặt trời dần khuất dạng, bóng tối bắt đầu buông mình, lan tỏa đến tất cả mọi nơi.... Bóng tối mạnh mẽ, bí ẩn,lạnh lùng và cô độc. Trong ánh sáng, mọi thứ quá rõ ràng, nên đôi khi, ta phải giấu đi một phần con người. Còn trong bóng tối, ta ko cần phải che giấu điều gì cả. Ta sống với con người thật của ta, có thể nắng, có thể mưa, ko bị ai đánh giá, bình phẩm. Trong bóng tối ta hay cảm thấy cô đơn. Nhưng với những người đã từng phải gặm nhấm nỗi đau tình yêu, thì sự cô đơn của bóng tối thật nhẹ nhàng và thoải mái................... Ta biết đêm nay.........bóng tối lại về........giọt cafe lại rơi....những kẻ cô độc, những kẻ lang thang..... Ta, gió, và bóng tối.................như vậy nhé!! Date: 10/08/2023 - Blog's
Người đăng: Unknown vào lúc 14:32 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013
Sẽ có một ngày em chẳng còn yêu tôi Chẳng ngược phố tan tầm hay ngược chiều gió thổi Sẽ có một ngày em chẳng còn nông nổi Chẳng vì một người lệ nóng hổi bờ môi Sẽ có một ngày em chẳng cần đến tôi Chẳng cần ai bên em từng ngày, từng tháng Sẽ có một ngày, em nhìn về quá vãng Tôi chỉ là một vết lặng mà thôi
Người đăng: Unknown vào lúc 14:34 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Sẽ có một ngày em chẳng còn yêu tôi Chẳng ngược phố tan tầm hay ngược chiều gió thổi Sẽ có một ngày em chẳng còn nông nổi Chẳng vì một người lệ nóng hổi bờ môi Sẽ có một ngày em chẳng cần đến tôi Chẳng cần ai bên em từng ngày, từng tháng Sẽ có một ngày, em nhìn về quá vãng Tôi chỉ là một vết lặng mà thôi
Người đăng: Unknown vào lúc 14:33 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Sẽ có một ngày em chẳng còn yêu tôi Chẳng ngược phố tan tầm hay ngược chiều gió thổi Sẽ có một ngày em chẳng còn nông nổi Chẳng vì một người lệ nóng hổi bờ môi Sẽ có một ngày em chẳng cần đến tôi Chẳng cần ai bên em từng ngày, từng tháng Sẽ có một ngày, em nhìn về quá vãng Tôi chỉ là một vết lặng mà thôi
Người đăng: Unknown vào lúc 14:32 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Sẽ có một ngày em chẳng còn yêu tôi Chẳng ngược phố tan tầm hay ngược chiều gió thổi Sẽ có một ngày em chẳng còn nông nổi Chẳng vì một người lệ nóng hổi bờ môi Sẽ có một ngày em chẳng cần đến tôi Chẳng cần ai bên em từng ngày, từng tháng Sẽ có một ngày, em nhìn về quá vãng Tôi chỉ là một vết lặng mà thôi
Người đăng: Unknown vào lúc 14:30 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013
Để Anh kể Em nghe Hà nội những ngày mưa dài lắm Anh cô đơn lạc lõng trên con đường vắng Nghiêng ngả lối về , nghiêng ngả cơn mê Anh nhớ những ngày mưa có Em gần kề Mình nắm tay nhau trú bên mái hiên nhà đầu ngõ Em nép vào vai Anh thì thầm những câu chuyện to nhỏ Tiếng mưa rào tháng Năm như những bản tình ca Nhưng cuộc đời dài rộng lắm Em à Mùa mưa này chỉ còn mình Anh đứng dưới mái hiên ấy Tiếng mưa nhói lòng Anh nghe đau thương biết mấy Mất Em rồi, Anh mưa ướt cả một trái tim … Và rồi mỗi ngày mưa, Anh lại mải miết đi tìm Đâu mất rồi tiếng yêu thương hòa tiếng mưa như ngày đó Đâu mất rồi nụ hôn vội dưới mái hiên đầy gió Anh đã chẳng còn gì để giữ , để có – phải không em ? Để những ngày mưa sẽ trở thành kỉ niệm cũ mèm Để nỗi nhớ em sẽ là kí ức nhòe theo năm tháng Để tình yêu của anh sẽ hòa vào dĩ vãng Để chuyện của chúng mình – sẽ chỉ là chuyện xưa …
Người đăng: Unknown vào lúc 01:36 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Để Anh kể Em nghe Hà nội những ngày mưa dài lắm Anh cô đơn lạc lõng trên con đường vắng Nghiêng ngả lối về , nghiêng ngả cơn mê Anh nhớ những ngày mưa có Em gần kề Mình nắm tay nhau trú bên mái hiên nhà đầu ngõ Em nép vào vai Anh thì thầm những câu chuyện to nhỏ Tiếng mưa rào tháng Năm như những bản tình ca Nhưng cuộc đời dài rộng lắm Em à Mùa mưa này chỉ còn mình Anh đứng dưới mái hiên ấy Tiếng mưa nhói lòng Anh nghe đau thương biết mấy Mất Em rồi, Anh mưa ướt cả một trái tim … Và rồi mỗi ngày mưa, Anh lại mải miết đi tìm Đâu mất rồi tiếng yêu thương hòa tiếng mưa như ngày đó Đâu mất rồi nụ hôn vội dưới mái hiên đầy gió Anh đã chẳng còn gì để giữ , để có – phải không em ? Để những ngày mưa sẽ trở thành kỉ niệm cũ mèm Để nỗi nhớ em sẽ là kí ức nhòe theo năm tháng Để tình yêu của anh sẽ hòa vào dĩ vãng Để chuyện của chúng mình – sẽ chỉ là chuyện xưa …
Người đăng: Unknown vào lúc 01:35 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Tôi chỉ có mình tôi


Tôi chỉ có mình tôi
Ở cũng vậy mà đi cũng vậy
Bỗng một ngày nào đấy
Tôi mặc kệ đời, đời cũng chẳng cần tôi

Tôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi
Ðến cũng được mà đi cũng được
Sống trên đời ai biết trước
Bởi có khi thua được cũng bằng nhau

Tôi một mình, có nhiều ít gì đâu
Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ
Vậy thôi là cũng đủ
Cười khóc, buồn vui cho một kiếp người

Tôi một mình mê mải rong chơi
Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng
Giọt nước mắt nào mằn mặn
Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồng
Tôi một mình ngơ ngẩn số không
Chỉ muốn một mai cựa mình tỉnh giấc
Làm một điều gì nhỏ nhặt
Số không vu vơ thành có nghĩa cho đời

Tôi một mình và chỉ một mình tôi
Ðời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá
Muốn được là tất cả
Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòng

Tôi một mình ngơ ngác có và không
Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có
Nên suốt đời lọ mọ
Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơ

Tôi một mình nên cặm cụi làm thơ
Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt
Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt
Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên .
Người đăng: Unknown vào lúc 17:30 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013
In: Dyarry , Khi mùa về , Suy ngẫm

THÁNG 3... CHO NHỮNG XÚC CẢM KHÔNG GỌI THÀNH TÊN

Chiều qua thay avatar cho tháng 3 bằng một chùm hoa trắng. Cô bạn tôi vừa quen trên facebook comment ngay: "Cậu yêu tháng 3 sao?". Bất giác giật mình, vốn dĩ tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đặt ra câu hỏi hay trả lời liệu tôi có yêu tháng 3 không, bởi thế thay vì nói thẳng vào vấn đề tôi vu vơ bảo: "Tháng 3 đẹp mà cậu"
.
Tháng 3. Phố ngày nắng, giọt nắng cuối xuân không gay gắt mà dịu nhẹ như chính tính cách của tôi. Bình yên!
Mùa đi ngang phố! Khi những giọt nắng cuối cùng còn sót lại, len lỏi giữa sự hối hả của phố. Ngày nắng tắt rất nhanh, những giọt mưa kéo về giăng kín, vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình...
tôi yêu mưa...thích những lần lang thang một mình dưới màn mưa, để mặc cho hạt mưa tát vào mặt. Rát!tôi ghét nắng, ghét cái cảm giác bị ánh nắng chiếu vào người...tôi thích một nơi yên tĩnh, không ồn ào, để mặc sức suy nghĩ, mặc sức thả hồn vào những sở thích không-giống-ai, để bình yên giữa những bộn bề cuộc sống. tôi h thích vị đắng chát của cafe...thích Trịnh. Và dĩ nhiên anh thích một mình lang thang phố đêm...

Mọi người nói tôi đa tình, tôi chỉ cười nhạt. Cũng phải thôi, một khi đã vướng vào hai chữ “đa tình”, mọi lời giải thích đều bị cho là ngụy biện. Tốt hơn hết là im lặng. “Ở đời được mấy ai đa tình đâu, người ta nói mình đa tình là đang khen mình đấy chứ.”

Một mình lang thang trên phố, bất chợt anh nghe lại một khúc Trịnh ca, nơi góc cafe lộng gió, chợt thấy lòng buốt giá, tôi vẫn ngồi đó, góc quán quen luôn dành cho 2 người, nhưng giờ tôi chỉ một mình. Trầm tư! Cuộc tình bỗng chốc như một đóa hoa thủy tinh rơi xuống đất...Vỡ tan! tôi vội vàng nhặt lấy từng mảnh vỡ...

Nhói lòng.


Người đăng: Unknown vào lúc 11:19 1 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

ABOUT ME !


Tôi 24 tuổi – tính vậy cho trẻ chứ theo ông bà mình, tôi là 1 tên con trai 25 rồi. Chừng đó tuổi thì cũng không phải còn trẻ mà cũng chưa đủ để già.cũng đã từng và không hề ít trải qua bao chừng sóng gió mà con đừng tôi đã đi qua..... cái đó người ta qọi là trải nghiệm.
Tôi chẳng phải là nhà văn, nhà báo; đã từng chẳng có tí tẹo năng khiếu gì về văn chương và bây giờ cũng vậy, chẳng khấm khá gì hơn. Thế nhưng cái nghiệp đi gắn chặt tôi với những cung đường đất nước quá đỗi tươi đẹp trong sự dung dị vốn dĩ tự ngàn xưa, và tôi viết để biết mình đã qua, đã sống, đã yêu thương thật lòng những vùng đất, những con người, những câu chuyện cuộc sống thi vị, những buổi sáng trời lạnh lạ chỉ có mỗi mình đi quen trên những con đường không nhớ tên…
…Cũng như mọi ai, cuộc sống cuốn tôi theo những trăn trở thường nhật, hi vọng những con chữ sẽ rong ruổi cùng tôi trong những cuộc hành trình, ghi lại tất cả những gì thân thương của quê hương theo cách thô mộc nhất mà một kẻ ngoại đạo có thể cảm nhận, chạm vào, ngửi thấy, nếm được…Mong muốn này có lẽ cũng không quá lớn lao.
Mong nhận được nhiều sẻ chia ^^
Người đăng: Unknown vào lúc 22:45 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Bài đăng mới hơn
Đăng ký: Bài đăng (Atom)
@ 2011 Luân Nguyễn's; Blogger Template by : Ray Creations