Luân Nguyễn's

Pages

Blog Archive

  • ▼  2013 (11)
    • ►  tháng 8 (2)
    • ►  tháng 7 (4)
    • ►  tháng 5 (2)
    • ▼  tháng 3 (2)
      • Tôi chỉ có mình tôi
      • THÁNG 3... CHO NHỮNG XÚC CẢM KHÔNG GỌI THÀNH TÊN
    • ►  tháng 1 (1)

Blogroll


  • 1
  • 2
  • 3

Followers

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Tôi chỉ có mình tôi


Tôi chỉ có mình tôi
Ở cũng vậy mà đi cũng vậy
Bỗng một ngày nào đấy
Tôi mặc kệ đời, đời cũng chẳng cần tôi

Tôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi
Ðến cũng được mà đi cũng được
Sống trên đời ai biết trước
Bởi có khi thua được cũng bằng nhau

Tôi một mình, có nhiều ít gì đâu
Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ
Vậy thôi là cũng đủ
Cười khóc, buồn vui cho một kiếp người

Tôi một mình mê mải rong chơi
Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng
Giọt nước mắt nào mằn mặn
Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồng
Tôi một mình ngơ ngẩn số không
Chỉ muốn một mai cựa mình tỉnh giấc
Làm một điều gì nhỏ nhặt
Số không vu vơ thành có nghĩa cho đời

Tôi một mình và chỉ một mình tôi
Ðời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá
Muốn được là tất cả
Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòng

Tôi một mình ngơ ngác có và không
Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có
Nên suốt đời lọ mọ
Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơ

Tôi một mình nên cặm cụi làm thơ
Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt
Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt
Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên .
Người đăng: Unknown vào lúc 17:30 0 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013
In: Dyarry , Khi mùa về , Suy ngẫm

THÁNG 3... CHO NHỮNG XÚC CẢM KHÔNG GỌI THÀNH TÊN

Chiều qua thay avatar cho tháng 3 bằng một chùm hoa trắng. Cô bạn tôi vừa quen trên facebook comment ngay: "Cậu yêu tháng 3 sao?". Bất giác giật mình, vốn dĩ tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đặt ra câu hỏi hay trả lời liệu tôi có yêu tháng 3 không, bởi thế thay vì nói thẳng vào vấn đề tôi vu vơ bảo: "Tháng 3 đẹp mà cậu"
.
Tháng 3. Phố ngày nắng, giọt nắng cuối xuân không gay gắt mà dịu nhẹ như chính tính cách của tôi. Bình yên!
Mùa đi ngang phố! Khi những giọt nắng cuối cùng còn sót lại, len lỏi giữa sự hối hả của phố. Ngày nắng tắt rất nhanh, những giọt mưa kéo về giăng kín, vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình...
tôi yêu mưa...thích những lần lang thang một mình dưới màn mưa, để mặc cho hạt mưa tát vào mặt. Rát!tôi ghét nắng, ghét cái cảm giác bị ánh nắng chiếu vào người...tôi thích một nơi yên tĩnh, không ồn ào, để mặc sức suy nghĩ, mặc sức thả hồn vào những sở thích không-giống-ai, để bình yên giữa những bộn bề cuộc sống. tôi h thích vị đắng chát của cafe...thích Trịnh. Và dĩ nhiên anh thích một mình lang thang phố đêm...

Mọi người nói tôi đa tình, tôi chỉ cười nhạt. Cũng phải thôi, một khi đã vướng vào hai chữ “đa tình”, mọi lời giải thích đều bị cho là ngụy biện. Tốt hơn hết là im lặng. “Ở đời được mấy ai đa tình đâu, người ta nói mình đa tình là đang khen mình đấy chứ.”

Một mình lang thang trên phố, bất chợt anh nghe lại một khúc Trịnh ca, nơi góc cafe lộng gió, chợt thấy lòng buốt giá, tôi vẫn ngồi đó, góc quán quen luôn dành cho 2 người, nhưng giờ tôi chỉ một mình. Trầm tư! Cuộc tình bỗng chốc như một đóa hoa thủy tinh rơi xuống đất...Vỡ tan! tôi vội vàng nhặt lấy từng mảnh vỡ...

Nhói lòng.


Người đăng: Unknown vào lúc 11:19 1 nhận xét
Gửi email bài đăng này BlogThis! Chia sẻ lên X Chia sẻ lên Facebook
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn
Đăng ký: Bài đăng (Atom)
@ 2011 Luân Nguyễn's; Blogger Template by : Ray Creations